Nhân dịp đầu xuân, nhớ về tiên tổ hiền nhân. Chúng ta nhớ về Người, dâng lên người nét Tâm hương. Để ngẫm suy đời làm thuốc, để soi lại mình với Người, để uốn nắn sửa đổi như gương lành của thánh nhân thể hiện. Để quyết liệt hành động mong mang lại cho dân cho nước, sự ấm áp của lòng từ bi, của chân lý, như mùa xuân đang về, đang lớn trên quê hương Việt Nam thân yêu này.
NỘI DUNG BÀI VIẾT
TUỆ TĨNH THIỀN SƯ
(Lễ dâng hương kính nhớ Y Tổ tết Nguyên Tiêu năm 2025- Ất Tỵ
tại Hội Đông y Thành Phố HCM)
Lương y Dương Phú Cường
Chủ tịch Hội Đông y quận Gò Vấp
Kính tặng Quý Thầy thuốc và Hội viên
Trong giây phút yên bình và tươi mới của mùa Xuân Ấ Tỵ - 2025, chúng ta lại nhớ về một vị thầy, Y Tổ Tuệ Tĩnh.
Nói về một sự kiện mới vừa xảy ra, với hai người khác nhau cùng chứng kiến, đã có hai trình thuật khác nhau. Cũng vậy trình bày một con người cách đây đã 700 năm, làm sao không khỏi “Tam sao thất bổn”. Tuệ Tĩnh đã sống cách đây quá lâu, có rất nhiều sách viết về Người, với cách viết đôi lúc như là nghi vấn.
Tuệ Tĩnh có thể sinh vào khỏang năm 1225 – 1414, vào đời Trần. Có sách nói Tuệ Tĩnh có thể sinh vào đời trần Duệ Tông (1372 - 1377).
Quê ở làng Nghĩa Phú, phủ Thượng Hồng, nên Người có biệt hiệu là Hồng Nghĩa.

Lương y Dương Phú Cường đạp xe từ Sài Gòn đến Đền Bia,
nơi thờ Y Tổ Tuệ Tĩnh tại Hải Dương
Đã học và tu tại chùa, vị sư thông minh lỗi lạc, thi đậu tới bằng Hòang Giáp, bị bắt cống cho nhà Minh Trung Quốc, chữa khỏi bệnh cho Tống vương phi, được vua nhà Minh phong “Lưỡng Quốc Đại Y”, bia đặt tại làng Văn Thai, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương.
Mở nhiều phòng khám cứu dân.
Sự nghiệp lẫy lừng về y học, để lại cho đời hai bộ sách: “HỒNG NGHĨA GIÁC TU Y THƯ và NAM DƯỢC THẦN HIỆU”…
Đó là những dòng thông tin mà hậu thế đã viết về Người trong nhiều tư liệu mà ngày nay chúng ta có được.
Ai cũng biết Tuệ tĩnh là vị thầy thuốc dùng thuốc Nam. Được dân tơn phong là “Thánh Thuốc Nam”, “Đại Y Thiền Sư”. Ai cũng biết Tuệ Tĩnh là một ông thầy nương nhờ cửa Phật từ nhỏ, ở trong chùa, một vị thiền sư. Trong sách Nam dược thần hiệu hay trong Hồng nghĩa giác y thư không nói đến cách tu Thiền để giác ngộ. Ai cũng biết Tuệ Tĩnh là một vị Đạo sư, người dạy cho học trò chữ và tu thân.
Người đời thường gọi và kính trong ba hạng người: Thầy thuốc, Thầy tu và Thầy giáo. Cả ba danh xưng nầy đã có nơi vị Y TỔ TUỆ TĨNH Việt Nam. Ngày nay chúng ta tôn xưng con người ấy, thật xứng đáng biết bao?
Có lẽ các vị thầy thuốc biết về y tổ Hải Thượng nhiều hơn là y tổ Tuệ Tĩnh, vì các phòng thuốc hành nghề đa phần là xử dụng phương thang thuốc bắc mà rất ít phòng thuốc dám dùng phương thang và điều trị theo cách như y tổ Tuệ Tĩnh, Tâm sao thì tướng vậy. Nhìn bên ngòai tự thấy bên trong. Trong ngòai là một.
Y tổ có một số bí mật sau:
“Thương dân chết yểu tiên thánh đã để lại Đồ Kinh, hậu sả, á tìm nơi diệu quyết. Tôi tiên sư kính đạo tiên sư([1]) . Thuốc Nam Việt trị người Nam Việt”.
“Bế tinh, dưỡng khí, tồn thần,
Thanh tâm, quả dục, thủ chân, luyện hình”.
Ba bí mật nầy xuất phát từ Trí Huệ của người TU THIỀN: Từ bi, Chân lý, và Pháp hành.
Chúng ta thường gọi Ngài là Tuệ Tĩnh thiền sư quả đúng như vậy. Đây là kết quả của một đời tu đã biến một con người Việt Nam quê mùa thành một nhà khoa học, một thầy thuốc lừng danh tận phương Bắc. Cả về Y đức và y thuật. Trên hết là một con người yêu nước thương dân vô hạn, hiến cả đời mình cho tổ quốc quê hương.
Nhân dịp đầu xuân, nhớ về tiên tổ hiền nhân. Chúng ta nhớ về Người, dâng lên người nét Tâm hương. Để ngẫm suy đời làm thuốc, để soi lại mình với Người, để uốn nắn sửa đổi như gương lành của thánh nhân thể hiện. Để quyết liệt hành động mong mang lại cho dân cho nước, sự ấm áp của lòng từ bi, của chân lý, như mùa xuân đang về, đang lớn trên quê hương Việt Nam thân yêu nầy.
Kính chúc quý Thầy Thuốc và Tòan Thể Hội Viên an lạc thân tâm, trường thọ và hạnh phúc.
Tết Nguyên Tiêu năm Ất Tỵ 2025
Lương y Dương Phú Cường
PCT Hội Đông y Quận Gò Vấp
[1] “Tôi tiên sư kính đạo tiên sư”: Tôi ở đây có nghĩa là đầy tớ, học trò của thầy (tiên sư). Đây có thể coi như bản tuyên ngôn về thuốc Việt Nam ta. Tuệ Tĩnh là một vị sư và là một thầy thuốc rất gần gũi quần chúng cho nên hầu hết tài liệu ông biên soạn đều bằng chữ nôm và được viết theo thể văn vần thơ phú cho nên người đọc dễ nhớ, dễ thuộc.
[2] Tác phẩm “Phương pháp luận nghiên cứu sử dụng Thuốc Gần Người” – Lương y Dương Phú Cường.